9/19/16

Khi nào các bộ phận trong cơ thể con người bắt đầu thoái hóa ?


Già là một điều không ai tránh khỏi. Hiện nay các viện nghiên cứu y khoa đã cho biết một cách chính xác các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa từ lúc nào. Các bác sĩ người Pháp đã tìm thấy chất lượng tinh trùng bắt đầu suy thoái từ tuổi 35, bởi thế khi người đàn ông 45 tuổi thì một phần ba số lần mang thai sẽ dẫn đến sảy thai. Angela Epstein đã viết trong Daily Mail, tuổi của các bộ phận trong cơ thể bắt đầu suy thoái như sau : Não bắt đầu suy thoái lúc 20 tuổi . Khi chúng ta trưởng thành, các tế bào não bị giảm dần. Và não cũng teo nhỏ lại. Khởi đầu con người có 100 tỉ tế bào não, nhưng đến tuổi 20 con số nầy giảm dần, và đến tuổi 40 con người mất mỗi ngày 10.000 tế bào ảnh hưởng rất nhiều đến trí nhớ và có tác dụng rất lớn đến tâm sinh lý người già… Ruột bắt đầu suy giảm từ tuổi 55. Ruột tốt có sự cân bằng giữa các vi khuẩn có ích và có hại. Vi khuẩn có ích sẽ giảm đi đáng kể sau tuổi 55, đặc biệt ở phần ruột già. Sau 55 tuổi bộ tiêu hóa bắt đầu xấu đi và sẽ gây hại cho các bệnh đường ruột. Táo bón là một bệnh thông thường của tuổi già, cũng như dịch vị từ bao tử, gan, tuyến tuỵ, ruột non bị suy giảm . Bọng đái bắt đầu suy thoái từ tuổi 65 . Người già thường mất kiểm soát bọng đái Nó bắt đầu co lại đột ngột, ngay cả khi không đầy. Phụ nữ dễ gặp trục trặc này hơn khi chấm dứt kinh nguyệt. Khả năng chứa nước tiểu của bọng đái một người già chỉ bằng nửa so với người trẻ tuổi, khoảng 2 cốc ở tuổi 30 và 1 cốc ở tuổi 70. Điều này khiến người già phải đi tiểu nhiều hơn, và dễ nhiễm trùng đường tiểu. Vú bắt đầu thoái hóa từ năm 35 tuổi . Khi người đàn bà đến 30 tuổi thì vú mất dần các mô và mở, sự đầy đặn và kích cở của bộ vú bị suy giảm. Khi 40 tuổi núm vú bị teo lại và vú thòng xuống. Phổi lão hóa từ tuổi 20. Sụn sườn vôi hóa, lồng ngực biến dạng khớp cứng ảnh hưởng tới thở, nhu mô phổi giảm đàn hồi, giãm phế nang. Dung tích của phổi bắt đầu giảm dần từ tuổi 20. Ðến tuổi 40 có nhiều người đã bắt đầu khó thở vì các cơ bắp và xương sườn buồng phổi bắt đầu xơ cứng . Giọng nói bắt đầu yếu và khàn kể từ tuổi 65. Phụ nữ có giọng khàn và nhỏ trong khi đàn ông giọng cao và nhẹ Mắt lão hóa từ năm 40 và phần lớn phải mang kiếng, không còn nhìn rõ một vật ở xa. Khả năng tập trung của mắt kém hơn do cơ mắt yếu hơn. Tim lão hóa từ tuổi 40. Khối lượng cơ tim giảm. Tuần hoàn nuôi cơ tim cũng giảm, suy tim tiềm tàng, huyết áp tăng dần…Sức bơm của tim giảm dần vì các mạch máu giảm sự đàn hồi. Các động mạch cứng dần và bị mở đóng vào các thành mạch. Máu cung cấp cho tim cũng bị giảm bớt. Ðàn ông 45 tuổi và đàn bà 55 dễ bị đau tim . Gan lão hóa từ năm 70. Chức năng chuyển hóa và giải độc giảm.Tuy nhiên gan là một bộ phận gần như không chịu khuất phục tuổi tác . Người ta có thể ghép gan của một ông già 70 tuổi cho một người 20 tuổi. Thận lão hóa năm 50. Số đơn vị lọc chất thải khỏi máu bắt đầu giảm xuống ở tuổi trung niên. Tuyến tiền liệt lão hóa vào năm 5 Hệ thống sinh dục nam gồm có: tinh hoàn và bộ phận sinh dục phụ như đường dẫn tinh, tuyến tiền liệt, tuyến hành niệu đạo, túi tinh và dương vật.Tuyến tiền liệt thường lớn dần theo tuổi tác. Khi tuyến tiền liệt tăng kích thước sẽ ép vào niệu đạo và bàng quang, gây khó khăn cho tiểu tiện. Nó gây nên triệu chứng tiểu ngập ngừng, tiểu nhiều lần, tăng nguy cơ nhiễm trùng tiết niệu và tiểu khó. Xương lão hóa hóa vào tuổi 35. Cho đến giữa những năm 20 tuổi, mật độ xương vẫn còn tăng. Trẻ em xương lớn rất nhanh, cứ mỗi 2 năm lại thay đổi toàn bộ xương cũ, nhưng đến tuổi 35 thì xương đã lão, hiện tượng mất xương bắt đầu như một quá trình già cả tự nhiên. Răng suy từ tuổi 40. Răng bị hao mòn. Dễ bị bệnh nha chu. Niêm mạc bị teo dần Bắp thịt lão hóa từ năm 30 . Thông thường bắp thịt khi bị lão hoá thì được tái tạo ngay, nhưng đến tuổi 30 thì tái tạo it hơn là lão hóa. Ðến tuổi 40, mỗi năm bắp thịt bị sút giảm từ 0.5 đến 2 %. Vì thế người già khó giữ thăng bằng, trở thành chậm chạp, dễ bị ngã và gẫy xương. Nghe giảm đi kể từ giữa năm 50. Rất nhiều người bị lãng tai kể từ năm 60 Da suy giảm kể từ năm 20. Chúng ta đã giảm dần việc sản xuất chất keo dính của da từ giữa tuổi 20. Việc thay thế các tế bào chết cũng chậm dần. Vị giác và khứu giác giảm từ năm 60. Thông thưuờng chúng ta có thể nếm được 100.000 vị trên lưởi. Các vị này chúng ta chỉ nếm được phân nửa khi già và đến tuổi 60 thì không còn ngửi và nếm một cách chính xác được nữa Sinh sản mất khả năng từ năm 35. Khả năng sinh nở của phụ nữ bắt đầu giảm sau tuổi 35, vì số lượng và chất lượng trứng trong tử cung giảm xuống. Tóc lão hóa từ tuổi 30. Thông thường cứ 3 năm thì tóc cũ sẽ được thay thế toàn bộ tóc mới. Và đến năm 35 tuổi thì tóc không còn đen nhánh nữa mà ngã màu đen xám và rụng dần đi. Làm thế nào để làm chậm sự lão hóa ? Già không phải là một bệnh nhưng già tạo điều kiện cho bệnh phát sinh và phát triển; cần chú ý một số đặc điểm sau:
– Người già thường mắc nhiều bệnh cùng một lúc, có bệnh dễ phát hiện, nhưng cũng có bệnh rất kín đáo, tiềm tàng, nguy hiểm.
– Triệu chứng ít khi điển hình, không ồ ạt, không rõ rệt, nên khó chẩn đoán, dễ sai lạc nếu ít kinh nghiệm. – Khả năng phục hồi sức khỏe sau các trận ốm thường chậm hơn so với người trẻ, nên sau điều trị phải có thời gian an dưỡng. Một số biện pháp làm giảm tốc độ lão hóa: Học thuyết âm dương của y học cổ truyền chứng minh con người là một chỉnh thể giữa âm dương, giữa khí và huyết. Luôn luôn thăng bằng với nhau từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong theo một quy luật nhất định, để duy trì sự sống của con người được bền vững dài lâu. Vì thế muốn giảm tốc độ lão hóa cần phải: Về tư tưởng luôn luôn lạc quan yêu đời, chủ động gạt bỏ những cái làm ảnh hưởng đến bộ não, hạn chế tối đa nỗi cô đơn, giải quyết tốt nhất mối quan hệ xã hội và gia đình, có triết lý sống đúng; phải chú ý cả 3 vấn đề: lẽ sống, lối sống và
hành động sao cho khoa học văn minh để loại trừ 7 nguyên nhân gây bệnh của Đông y là : hỷ, nộ, ưu, tư, bi, kinh khủng. Muốn được thảnh thơi phải có kiến thức, phải có hiểu biết để nhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn qua báo chí, đài phát thanh, truyền hình để làm chủ được mình và giáo dục cho gia đình, con cháu giảm các nỗi bực dọc và tự chăm lo cho mình. Thường xuyên luyện tập đều đặn về trí tuệ và thể lực như đọc sách báo, nghe đài, xem TV… đồng thời tập thể dục thể thao, đi bộ, tập thở, tĩnh tâm thư giãn, v.v… phù hợp với hoàn cảnh và sức khỏe từng người. Sinh hoạt điều độ, không làm gì quá sức bình thường, giữ gìn trạng thái cân bằng giữa ngủ và nghỉ, giữa ăn và làm, giữa trí óc và chân tay, giữa trong nhà và ngoài trời, giữa lười và chăm, v.v… cũng rất quan trọng. Ăn uống đúng và đủ theo khả năng của mình, không nên nghiện bất cứ thứ gì, hạn chế thịt nhất là mỡ, ăn nhiều rau quả tươi, giảm chất bột, giảm bánh kẹo, bảo đảm cân bằng thức ăn âm và dương, giữ người không béo và cũng không gầy. Nên nhớ con người là giống ăn ngũ cốc, nên thức ăn cho
người phải 80% là ngũ cốc còn 20% là rau quả và các thứ khác, không nên ăn quá no, người già rất cần đạm ở đậu tương, vừng lạc, tôm cua, ốc hến… Cần có môi trường sống tự nhiên tốt, phần lớn các cụ sống 100 tuổi trở lên đều ở vùng núi, ở nông thôn còn ở thành phố thì rất ít và gốc cũng không phải thành thị. Hiện nay môi trường sống đang bị tàn phá nghiêm trọng đó là tự hủy hoại mình (chặt cây, phá rừng, chất thải, phân hóa học, thuốc trừ sâu…) đã làm mất đi cảnh thanh bình của thiên nhiên, là điều cũng nên hết sức tránh. Kiên trì áp dụng 10 bài học về sức khỏe của Nhật Bản, đất nước được mệnh danh là “vương quốc của tuổi thọ” vì có tuổi thọ cao nhất thế giới hiện nay. 10 bài học đó là: – Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau – Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua – Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả – Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa – Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần – Bớt đi xe, năng đi bộ
– Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn – Bớt nóng giận, cười nhiều hơn .
– Bớt nói, làm nhiều hơn
– Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn Những bài học trên có tác dụng rất lớn đối với những người bị tăng huyết áp, bệnh tim mạch, ung thư dạ dày, viêm gan… Biết cách sống, ta có thể làm chậm được quá trình lão hóa, kéo dài được tuổi thọ, có thể điều chỉnh được chiếc đồng hồ sinh học trong con người chúng ta chạy chậm lại, ta cũng có thể giữ bộ máy cực kỳ tinh vi của ta được bền vững lâu dài hơn.
BM
(Nguồn: E-Mail)

9/18/16

Đọc bài này cũng không ngac nhiên:

Hôm trước, một anh bạn học ở Văn Học ghé nhà tặng cho một kỷ yếu, đánh dấu 40 năm anh ta, gia đình và thân hữu ở vùng Virginia, dạy tiếng Việt cho trẻ em Việt Nam gốc Việt vào mùa hè. Ở Cali, các hội đoàn dạy tiếng Việt cho con cháu người gốc Việt vào cuối tuần, vùng Virginia chỉ dạy vào mùa hè.
Có dạo đồng chí gái kêu chở xuống thăm thằng con đang học ở UCSD thì thấy cuốn sách dạy tiếng Việt của anh bạn soạn, tặng thằng con mấy năm trước khi cả gia đình ghé sang Virginia thăm bạn bè. Lâu lắm rồi, mình có đọc trên báo một bài của anh bạn kể về dạy tiếng Việt, con anh ta lúc đầu học một năm lên 1 lớp, rồi 2 năm một lớp rồi ba năm một lớp chi đó đến khi mình có con, cho con đi học tiếng Việt thì mới hiểu tâm sự của anh ta.
40 năm là một thời gian khá lâu dài của một đời người gần 60 tuổi, mà gia đình anh này cùng thân hữu vẫn kiên trì, tiếp tục dạy các trẻ em học tiếng Việt rồi các em này lại thay thế những người lớn tuổi, thầy cô giáo nghiệp dư, tiếp tục hướng dẫn các em khác, thế hệ sau họ khiến mình thán phục. Thấy hình ảnh thì mình nghĩ ngoài tiếng việt, họ còn dạy thêm các môn khác như âm nhạc, tổ chức picnic, trại hè, đủ trò cho trẻ em vào mùa hè.
Trong 40 năm qua, phục vụ trong cộng đồng người Việt thì chắc chắn đã bị những kẻ ganh tỵ, chụp mũ nhưng họ không nãn lòng, vẫn theo tâm niệm của một nhà giáo nghiệp dư. Dùng những ngày hè của sở trong năm để dạy các em. Nhìn những tấm hình chụp kỷ niệm của những thầy giáo, cô giáo hay những người lo về hành chánh, sổ sách,..., khiến mình cảm động cho sự hy sinh của họ trong suốt 40 năm qua. Từ khi lấy vợ, những cái làm không ra tiền mà bị chửi thì mình không đụng đến, vợ mình làm thì mình phải phụ.
Hôm trước mình có người quen, đưa một cán bộ vc đã hạ cánh an toàn ở Hoa Kỳ viếng thăm cái vườn. Ông này nghe nói mình đang bán cái vườn thì ông ta muốn xem để kêu các bạn của ông ta ở Việt Nam, mua đầu tư để hạ cánh an toàn ở Hoa Kỳ qua chương trình chiếu khán EB-5. Nghe nói là đầu tư độ 1 triệu đô vào nước mỹ thì sẽ có thẻ xanh. Nghe ông ta kể là đang học để thi vào quốc tịch Hoa Kỳ. Cuộc đời kể ra cũng lạ, khi xưa thì hô hào đánh cho mỹ cút nguỵ nhào, nay mỹ đã cút nguỵ đã nhào thì họ lại chạy sang mỹ đánh cho mỹ chết luôn.
Nghe mình kể thì mụ vợ kêu không bán cho vc. Có người kêu mình sao ngu không chịu bán cho những người đã đày đoạ gia đình mình, gia đình vợ, nói chung là 96% dân chúng tại Việt Nam. Họ đã cướp bao nhiêu đất đai của dân chúng để cho con họ đi du học rồi ở lại, bảo lãnh cho họ hạ cánh an toàn. Nay họ lại muốn giúp những đồng chí chưa bị lộ sang Hoa Kỳ, đánh cho đế quốc xụp tiệm luôn.
Hôm trước, mình có gặp một chị gốc việt, kể đi vượt biển, bị hải tặc hiếp rồi may mắn được tha lên bờ. Xui là bị cấn thai và đứa con từ 35 năm nay vẫn nhắc nhở chị ấy hàng ngày những giây phút kinh hoàng, hãi hùng trên đường tìm tự do. Có dạo mình lên San Jose, đến nhà bạn học cũ của đồng chí gái ở Hội An khi xưa. Ngồi kể chuyện, bổng nhiên họ kể về chuyến vượt biên của họ, gặp hải tặc,...
Sau đó họ rất ngạc nhiên là lần đầu tiên, đã thố lộ cho một người quen về chuyến đi hãi hùng đó vì khi gặp người Việt tỵ nạn, vượt biển, ai cũng ngại nói về cuộc đời vượt biển vì sợ chạm phải vết thương lòng mà người ta cố quên đi một quá khứ đau buồn. Sau khi kể về chuyến vượt biển, họ cảm thấy sung sướng như trút được một gánh nặng tinh thần từ mấy chục năm nay, vui vẻ như con chiên sau khi xưng tội và được ông cố đạo xoá tội.
Người Việt lưu vong như con tàu vô định vì họ không có chủ ý rời bỏ quê hương, nên họ vẫn hướng về quê cha đất tổ, khắc khoải trong kiếp lưu đày. Họ gọi Hoa Kỳ hay quốc gia mà họ đang ở là đất tạm dung, trong lòng vẫn hướng về Việt Nam, nơi họ đã sinh ra. Có lẻ vì vậy, họ ra công truyền lại cho thế hệ sau, dạy cho chúng chút văn hoá của quê hương bỏ lại, để hy vọng khi mùa xuân trở lại, họ sẽ cùng chung bước trở lại quê xưa.
Anh chàng ghé thăm với vợ con khiến mình nhớ đến bài hát mình thường hát khi xưa, lúc hai cô con gái của anh ta còn bé, nay đã thành bác sĩ. Bài ca cho bé Hải của văn đoàn Lam Sơn, Paris.
Cho em bé chào đời vào buổi sáng
Khóc oa oa giữa tay ấm mẹ hiền
Nơi đất lạ sinh làm dân tị nạn
Hỡi này em đừng quên gốc Rồng Tiên
Đừng quên nhé để mai này tôi kể
Chuyện quê hương với bao nỗi tủi sầu
Dù có khóc có tuôn ngàn ngấn lệ
Cũng muộn rồi nỗi khổ đã in sâu
Tôi sẽ kể chuyện quê hương máu lửa
Mảnh vườn xưa tan nát dấu bom cày
Ôi mẹ hiền ôm con mình trong tay
Dấu đạn nồng oan nghiệt vẫn còn đây
Tôi sẽ kể những chuyến tàu tuyệt vọng
Vượt trùng dương với nỗi chết bên mình
Biển lênh đênh biết đâu là cõi sống
Để chết dần khi nhân loại vẫn làm thinh
Tôi sẽ kể cảnh tù đày khốn khổ
Tiếng xiềng xích khua vang bước chân đi
Ôi dân ta vùng quê hương lặng thinh
30 năm chinh chiến chẳng còn chi
Này em nhỏ sẽ lớn không còn trong tủi nhục
Giữa quê người sẽ được sống ấm no
Nhưng đừng quên dù một giây một phút
Ở quê mình có vạn kẻ đang mong chờ.
Nhs

9/15/16

 

NHẠC THIỀN - TĨNH TÂM - AN NHIÊN TỰ TẠI.




9/14/16



Yếm Trắng

Em buộc lơ là để yếm lơi
Lụa non óng ả ánh mây trời
Đôi bờ dây lỏng lòng xao xuyến
Mộng một lần thôi thắm suốt đời

Anh mộng gì đây em biết không
Bên thềm phơi yếm ngóng bên song
Nụ xuân vừa chớm em e ấp
Mong được đài hoa cho ấm lòng

Em bước qua vườn đất thoảng hương
Trời trong anh ước đứng bên đường
Dáng ai trong nắng hồng tinh khiết
Yếm trắng em sao mỏng lạ thường

Đêm về gối yếm anh xây mộng
Xây mãi mà sao vẫn như không
Em xa xôi quá tình chắc lỡ
Yếm trắng theo trời trôi mênh mông


Bùi Hông Lĩnh

Làm Sao Có Được Một Ngày Không Vội Vã