2/4/16




Xuân Tha Hương

Xuân ở nơi đây cũng mai vàng
Người người nô nức đón xuân sang
Sao lòng chạnh nhớ quê ngày cũ
Tết đến quê hương pháo ngập đàng

Xuân ở nơi nầy bánh tét chưng
Lì xì phong đỏ trẻ vui mừng
Xứ người tập tục ta vẫn giữ
Con cháu Tiên Rồng rạng danh xưng

Xuân ở nơi đây hôi chợ hoa
Lan hồng huệ đỏ bánh mứt trà
Đầu năm lễ Phật thành tâm khấn
Cơm no áo ấm ở quê nhà

Sao Linh



Về Trong Tỉnh Thức

Em đừng mãi loay hoay tìm chỗ đứng
Cần hỏi mình rằng: '' phải Sống làm sao? ''
Vẫn có đấy, những người trong thầm lặng
Cúi xuống tận cùng mà hồn lại thanh cao!.

Đời lắm lúc vui cũng làm ta khóc,
Mà buồn tênh.. vẫn khiến rộ môi cười?
Hạnh phúc đến từ những điều bình dị
Trong chập chùng mưa nắng, giữa buồn, vui..

Đời đau khổ vì biến thành nô lệ
Cho '' hồn ma bóng quế '', những phù hư..
- Người nghèo khó dẫu tiền rừng bạc bể
Còn ta giàu dù.. túi chẳng một xu.

Em đừng mãi đi xa tìm hạnh phúc
Hãy yên ngồi nhận diện ở chung quanh..
Có đôi lúc thiên đường và địa ngục
Chỉ cách nhau bằng một sợi tơ mành..

Đời bể khổ - ta có quyền không khổ
Thân buộc ràng, ai nhốt được hồn mây?
Lòng thanh thản niềm vui tìm bến đổ
Khổ vì ưa ước hẹn kiếp lưu đày.

Thôi đừng mãi băn khoăn tìm lẽ sống
Lý tưởng là... tưởng có lý thôi em!
Sống Tỉnh Thức giữa chập chùng ảo mộng
Hạnh phúc theo hơi thở đến bên thềm...


Như Nhiên - (Thích Tánh Tuệ)

   Trong Khoảnh Khắc   .

Trong khoảnh khắc thấy nỗi buồn chơ vơ
Lòng tự hỏi tháng năm nào vây kín
Và sầu kia chín rụng tự bao giờ
Hay tím ngắt giữa dòng đời xao lãng

Trong khoảnh khắc thấy biển, đời lai láng
Chợt miên man thấy khoảng trống mơ hồ
Tình là chi sao nhân thế đổ xô
Rồi quay quắt như ngây ngô tình ái

Trong khoảnh khắc tôi thấy đời ấm lại
Mộng lòng như thắm mãi chuỗi ngày xanh
Hạnh phúc dù chỉ một thoáng mong manh
Tôi vẫn thấy trời trong xanh gió mát

Trong khoảnh khắc tình yêu đàn tôi hát
Con thuyền tình trôi dạt giữa mênh mông
Vẫn nghe tim ru trọn giấc mơ hồng
Và sóng vẫn bềnh bồng khua nỗi nhớ

Dê Hát


********************

Trong khoảnh khắc

Trong khoảnh khắc nỗi buồn nào trổi dậy
Tự hỏi lòng sao nhiều nỗi bâng khuâng
Mối sầu riêng ấp ủ tự bao giờ
Vẫn cô đọng giữa dòng đời trôi mãi

Trong khoảnh khắc cõi lòng như ấm lại
Một chút gì làm xao xuyến bâng quơ
Tình là chi sao đời quá hững hờ
Trong đêm vắng nghe giọt sầu nức nở

Trong khoảnh khắc trái tim buồn trăn trỡ
Hạnh phúc ở đâu tìm mãi không ra
Mơ mộng nhiều tình võ cánh bay xa
Nghe buốt giá trái tim như rạn vỡ

Trong khoảnh khắc khúc tình ca dang dỡ.
Biển lạnh lùng đồi núi cũng hoang sơ
Lời hẹn xưa như một thoáng tình cờ
Xin từ giã một quãng đời ngây dại

Sao Linh

   MÂY VIỄN XỨ   ,
Mây trôi bàng bạc bốn phương
Nhớ về quê mẹ lòng thương dạt dào
Ra đi nước mắt dâng trào
Làm thân viễn xứ nghẹn ngào xót xa…

Bao giờ trở lại quê nhà
Cho tôi được ngắm trăng tà ngày xưa
Sai Gòn nắng sáng chiều mưa
Dòng sông lờ lững hàng dừa nên thơ

Con đường đưa đón đợi chờ
Buổi chiều tan học áo dài ngẩn ngơ
Cho tôi xin lại giấc mơ
Tìm trong quá khứ tuổi thơ ngày nào

Chiều thu hoa lá xôn xao
Mây trôi về chốn phương nào hở mây?
Bao giờ hát khúc sum vầy
Hết đời lưu lạc ngắm mây quê nhà

Sao Linh

===============================


MÂY QUÊ HƯƠNG
Bồng bềnh tám hướng mây bay
Thương người viễn xứ đó đây lạc loài
Lệ tuôn nhỏ xuống u hoài
Quê nghèo thổn thức sầu ai dâng trào

Mong ngày tao ngộ biết bao
Trăng khuya hiu hắt bên ao chờ người
Sàì thành buồn bã ngủ vùi
Phố phường tẻ lạnh mây trôi hững hờ

Tìm đâu ngày tháng nên thơ?
Thuở xa xưa ấy tuổi thơ ngọc ngà
Hàng dừa già cội bên nhà
Lá khô rụng đã xoá nhoà bức tranh!

Bốn mùa vẫn mãi qua nhanh
Cao bay lơ lửng mây xanh cuối trời
Hẹn ngày tao ngộ ai ơi
Một vầng vần vũ đổi đời có nhau

Minh-Nguyệt

2/1/16


   Tôi muốn được đặt chân tới Mỹ!   .

Đó là điều mơ-ước cháy-bỏng của tôi từ khi biết nhận- thức sau khi rời Trung-Học để bước vào đời! Vì sao ư? Để tôi tìm hiểu về nền văn-hóa, chính-trị, giáo-dục, kinh tế của nước này. Để tôi tự trả lời cho nhiều câu hỏi cứ thôi-thúc trong đầu mình bao nhiêu năm qua, từ khi tôi biết nhận-thức về đời sống!

Tôi muốn đến Mỹ, để tôi hỏi vì sao đồng-bào tôi có mặt ở đây! Và sự ra đi này kéo dài hơn một thế-hệ rồi, mà đến bây giờ hang ngày đi ngang Tòa Đại-Sứ Mỹ ở Sài-Gòn vẫn còn lũ-lượt người chờ đợi một tấm vé đặt chân vào Mỹ! Dù đất nước Việt tôi im tiếng súng đã lâu! Từ khi tôi chưa chào đời!!!

Tôi muốn đến Mỹ xem coi có phải đó là Thiên-Đường không? Mà đồng-bào tôi, bạn bè tôi sau khi định-cư vài năm có trở về thăm quê, họ như một con người khác! Lịch-sự, nhã-nhặn! Có kiến-thức giỏi-giang hơn rất nhiều!!! Tôi tự hỏi điều gì đã làm nên đôi hia bảy dăm đó?

Tôi muốn đi để hỏi các cô gái lấy chồng “Việt Kiều Mỹ” niềm vui rạng-ngời hơn các cô gái phải bán thân đi Đài-Loan, Hàn-Quốc, Campuchia...?

Tôi muốn đi để thấy, để biết Tổng-Thống Mỹ có phải ông Trời không? Mà sao cả thế-giới phải nghe-ngóng, chờ-đợi mỗi mùa bầu-cử Tổng-Thống Mỹ?

Và tôi muốn đi để hỏi các Chú Bác những chiến-hữu của Ba tôi ngày xưa, được chìa khóa HO để đến thiên-đường nước Mỹ! Có còn nhớ đến bạn bè chiến hữu, quê hương hay không? Mà sao ai cũng chen chân bỏ lại“chùm khế ngọt!" mà hân-hoan làm kẻ lưu-vong???

Tôi muốn gặp những người cùng lứa tuổi tôi là Người Mỹ Gốc Việt để thử xem cách xa hai nửa bán cầu, tuổi trẻ có gì giống và khác nhau?

Cuối cùng, tôi muốn đi để xem vì sao, hấp lực gì mà hàng triệu người miền Nam đổ xô ra biển không định-hướng những năm sau 1975 đến những năm 1990 và tiếp-tục đến bây giờ bằng nhiều cách?

Nhưng đường đến nước Mỹ với mình chắc xa diệu-vợi! Thôi thì các Chú, Bác anh em đồng-bào ở Mỹ có ai còn tâm- tình với những người bên này vui lòng trả-lời dùm tôi, một thanh-niên 30 tuổi những câu hỏi vừa nêu, để tôi khỏi khắc- khoải về một nước Mỹ vô cùng lạ-lẫm, và thần-kỳ! Nếu vậy, thì âu cũng là một niềm vui lớn rồi! Chứ chưa dám nghĩ ngày nào đó mình đặt chân đến Mỹ quốc!!!

Mong lắm thay!

Nguyên Giang